Theo luật sư Nguyên, ngay cả khi xét xử tội phạm có khung hình phạt cao nhất là tử hình, các cơ quan tiến hành tố tụng cũng mất hàng năm trời mới đưa ra kết luận cuối cùng, bởi tính mạng con người quan trọng hơn cả.
Những ngày gần đây, dư luận không khỏi xôn xao trước việc nhiều người dân xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An chặn xe cứu thương không cho đưa một “cẩu tặc” bị thương nặng đi cấp cứu. Và hậu quả là thanh niên này đã tử vong, khi ông bố biết tin đến hiện trường nhưng không có 20 triệu đồng để “mở đường” cho xe cứu thương chở con đến BV… Sự việc tạo nhiều quan điểm trái chiều, cả “ủng hộ” và phản đối việc làm do bức xúc của người dân xã Nghi Phong. Còn dưới góc độ pháp luật, nhiều luật sư “tiếc” cho sự hành xử thiếu hiểu biết pháp luật, gây nên những hậu quả không đáng có cho cả hai bên.

Ngày 15-10, CQĐT CA huyện Nghi Lộc đã ký quyết định khởi tố vụ án Giết người, để điều tra làm rõ các đối tượng gây nên cái chết cho Hoàng Công Hiệp. Trước đó, ngày 12-10, Hoàng Công Hiệp (26 tuổi, trú tại xã Nghi Long, huyện Nghi Lộc) và Đào Ngọc Lâm (25 tuổi, trú xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc) đi xe máy đến xóm Xuân Phúc, xã Nghi Xuân (huyện Nghi Lộc) để câu trộm chó. Khi cả hai đang trộm chó của nhà ông Phạm Bá Cậy thì bị phát hiện, và bị truy đuổi.
Cả hai bỏ chạy mỗi người một hướng, ông Cậy đuổi theo hướng của Lâm đã bị Lâm dùng dao thủ sẵn trong người chém bị thương ở tay rồi chạy thoát. Còn lại Hiệp bị bắt giữ và lĩnh trọn trận đòn tức giận của người nhà ông Cậy và nhiều người dân trong xóm nên gục tại chỗ.
Lực lượng cảnh sát 113 CA tỉnh Nghệ An có mặt và gọi xe đưa Hiệp đi cấp cứu trong tình trạng tính mạng nguy kịch. Thế nhưng, xe cứu thương không thể ra khỏi hiện trường vì bị nhiều người dân cản trở, dựng xe máy chặn lối ra vào và đứng kín lòng đường. Gia đình ông Cậy còn đòi bồi thường 20 triệu đồng tiền thuốc men thì mới cho xe cứu thương đi. Bố của Hiệp khi đến hiện trường đã viết giấy cam đoan để lại chiếc xe máy của Hiệp cho gia đình ông Cậy để được đưa con đi cấp cứu nhưng không kịp…
Hành vi ăn trộm là sai trái, đáng lên án, và không thể “biện minh” được – luật sư Nguyễn Thủy Nguyên, Đoàn Luật sư Hà Nội nói. Thế nhưng, việc không cho xe cứu thương chở người bị thương đang nguy kịch tính mạng đi cấp cứu– dù người đó phạm tội lại cũng vi phạm pháp luật. Bộ luật Hình sự đã qui định không cứu giúp người bị tai nạn cũng phải chịu trách nhiệm hình sự, đằng này lại cố ý ngăn cản việc cứu giúp người khác, dù biết rõ là ảnh hưởng đến tính mạng là hành vi vừa vi phạm pháp luật, vừa quá tàn nhẫn. Ăn trộm đáng lên án, nhưng việc ngăn không cho đưa người bị thương đi cấp cứu, dẫu với lý do nào, còn đáng lên án hơn!
Trong vụ việc này, rõ ràng người ta đã “đánh đổi” một mạng người vì việc bị mất trộm một con vật nuôi. Đáng nói, Hoàng Công Hiệp đã chịu “án tử” thay cho hành vi chống trả, đâm ông Cậy bị thương của Đào Ngọc Lâm.
Luật sư Nguyên cho rằng, hành vi ăn trộm của Hoàng Công Hiệp và Đào Ngọc Lâm có dấu hiệu cấu thành tội Trộm cắp tài sản theo Điều 138 Bộ luật Hình sự. Theo điều luật này, nếu giá trị tài sản trộm cắp từ 2 triệu đồng trở lên, hoặc dưới 2 triệu đồng nhưng gây hậu quả nghiêm trọng, hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi chiếm đoạt, hoặc đã bị kết án về tội chiếm đoạt tài sản, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.
Với hành vi trộm chó, giá trị tài sản bị trộm không cao, Hoàng Công Hiệp có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo khoản 1, hoặc khoản 2 với khung hình phạt cao nhất đến 7 năm tù. Còn Đào Ngọc Lâm, do có hành vi chống trả và gây thương tích cho chủ nhà, sẽ tùy thuộc vào tỷ lệ tổn hại sức khỏe (theo giám định) của ông Cậy, Lâm có thể bị truy cứu với các khung hình phạt nặng hơn của Điều 138. Như vậy, nếu “xử” theo qui định của pháp luật, Hoàng Công Hiệp không bị tước đoạt tính mạng!
Theo luật sư Nguyên, ngay cả khi xét xử tội phạm có khung hình phạt cao nhất là tử hình, các cơ quan tiến hành tố tụng cũng mất hàng năm trời mới đưa ra kết luận cuối cùng, bởi tính mạng con người quan trọng hơn cả. Vì vậy, người dân chỉ có quyền bắt giữ đối tượng phạm tội rồi giao nộp cho cơ quan chức năng.
Thực tế cho thấy, các vụ đánh chết kẻ trộm đều có đông “thủ phạm” và nhiều vụ án đã phải đình chỉ vì không thể khởi tố “cả làng” được, trong khi người dân “đoàn kết” không khai ra ai đánh, ai không. Còn trong vụ việc này, đã có những “tội phạm” lộ diện rõ, đó là những người trực tiếp chặn đầu xe cứu thương, ngăn cản việc đưa người bị thương đi cấp cứu. Vậy là, do thiếu hiểu biết, vì bức xúc trước một hành vi vi phạm luật, nhiều người với nhân thân tốt đã gây nên một vi phạm khác và phải đối mặt với tội danh “nặng” hơn kẻ trộm là tội Giết người.
Nhiều người đã chặn đầu xe cứu thương không cho đưa “kẻ trộm” đi cấp cứu
Ngày 15-10, CQĐT CA huyện Nghi Lộc đã ký quyết định khởi tố vụ án Giết người, để điều tra làm rõ các đối tượng gây nên cái chết cho Hoàng Công Hiệp. Trước đó, ngày 12-10, Hoàng Công Hiệp (26 tuổi, trú tại xã Nghi Long, huyện Nghi Lộc) và Đào Ngọc Lâm (25 tuổi, trú xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc) đi xe máy đến xóm Xuân Phúc, xã Nghi Xuân (huyện Nghi Lộc) để câu trộm chó. Khi cả hai đang trộm chó của nhà ông Phạm Bá Cậy thì bị phát hiện, và bị truy đuổi.
Cả hai bỏ chạy mỗi người một hướng, ông Cậy đuổi theo hướng của Lâm đã bị Lâm dùng dao thủ sẵn trong người chém bị thương ở tay rồi chạy thoát. Còn lại Hiệp bị bắt giữ và lĩnh trọn trận đòn tức giận của người nhà ông Cậy và nhiều người dân trong xóm nên gục tại chỗ.
Lực lượng cảnh sát 113 CA tỉnh Nghệ An có mặt và gọi xe đưa Hiệp đi cấp cứu trong tình trạng tính mạng nguy kịch. Thế nhưng, xe cứu thương không thể ra khỏi hiện trường vì bị nhiều người dân cản trở, dựng xe máy chặn lối ra vào và đứng kín lòng đường. Gia đình ông Cậy còn đòi bồi thường 20 triệu đồng tiền thuốc men thì mới cho xe cứu thương đi. Bố của Hiệp khi đến hiện trường đã viết giấy cam đoan để lại chiếc xe máy của Hiệp cho gia đình ông Cậy để được đưa con đi cấp cứu nhưng không kịp…
Hành vi ăn trộm là sai trái, đáng lên án, và không thể “biện minh” được – luật sư Nguyễn Thủy Nguyên, Đoàn Luật sư Hà Nội nói. Thế nhưng, việc không cho xe cứu thương chở người bị thương đang nguy kịch tính mạng đi cấp cứu– dù người đó phạm tội lại cũng vi phạm pháp luật. Bộ luật Hình sự đã qui định không cứu giúp người bị tai nạn cũng phải chịu trách nhiệm hình sự, đằng này lại cố ý ngăn cản việc cứu giúp người khác, dù biết rõ là ảnh hưởng đến tính mạng là hành vi vừa vi phạm pháp luật, vừa quá tàn nhẫn. Ăn trộm đáng lên án, nhưng việc ngăn không cho đưa người bị thương đi cấp cứu, dẫu với lý do nào, còn đáng lên án hơn!
Trong vụ việc này, rõ ràng người ta đã “đánh đổi” một mạng người vì việc bị mất trộm một con vật nuôi. Đáng nói, Hoàng Công Hiệp đã chịu “án tử” thay cho hành vi chống trả, đâm ông Cậy bị thương của Đào Ngọc Lâm.
Luật sư Nguyên cho rằng, hành vi ăn trộm của Hoàng Công Hiệp và Đào Ngọc Lâm có dấu hiệu cấu thành tội Trộm cắp tài sản theo Điều 138 Bộ luật Hình sự. Theo điều luật này, nếu giá trị tài sản trộm cắp từ 2 triệu đồng trở lên, hoặc dưới 2 triệu đồng nhưng gây hậu quả nghiêm trọng, hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi chiếm đoạt, hoặc đã bị kết án về tội chiếm đoạt tài sản, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.
Với hành vi trộm chó, giá trị tài sản bị trộm không cao, Hoàng Công Hiệp có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo khoản 1, hoặc khoản 2 với khung hình phạt cao nhất đến 7 năm tù. Còn Đào Ngọc Lâm, do có hành vi chống trả và gây thương tích cho chủ nhà, sẽ tùy thuộc vào tỷ lệ tổn hại sức khỏe (theo giám định) của ông Cậy, Lâm có thể bị truy cứu với các khung hình phạt nặng hơn của Điều 138. Như vậy, nếu “xử” theo qui định của pháp luật, Hoàng Công Hiệp không bị tước đoạt tính mạng!
Theo luật sư Nguyên, ngay cả khi xét xử tội phạm có khung hình phạt cao nhất là tử hình, các cơ quan tiến hành tố tụng cũng mất hàng năm trời mới đưa ra kết luận cuối cùng, bởi tính mạng con người quan trọng hơn cả. Vì vậy, người dân chỉ có quyền bắt giữ đối tượng phạm tội rồi giao nộp cho cơ quan chức năng.
Thực tế cho thấy, các vụ đánh chết kẻ trộm đều có đông “thủ phạm” và nhiều vụ án đã phải đình chỉ vì không thể khởi tố “cả làng” được, trong khi người dân “đoàn kết” không khai ra ai đánh, ai không. Còn trong vụ việc này, đã có những “tội phạm” lộ diện rõ, đó là những người trực tiếp chặn đầu xe cứu thương, ngăn cản việc đưa người bị thương đi cấp cứu. Vậy là, do thiếu hiểu biết, vì bức xúc trước một hành vi vi phạm luật, nhiều người với nhân thân tốt đã gây nên một vi phạm khác và phải đối mặt với tội danh “nặng” hơn kẻ trộm là tội Giết người.
Phương Thảo
Nguồn: phapluatxahoi.vn



0 nhận xét:
Đăng nhận xét