This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Hiển thị các bài đăng có nhãn phóng sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phóng sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Trở về sau 7 năm làm nô lệ tình dục (phần 1)

Một buổi chiều, cậu bé Steven Stayner, 7 tuổi, trên đường đi bộ từ trường về nhà đã gặp Parnell. Parnell vờ hỏi Steven về câu chuyện quyên góp cho nhà thờ Merced, sau đó gạ Steven lên xe ôtô của mình. Parnell đã dỗ Steven bằng đồ chơi khiến Steven dù biết xe đang không đi về nhà nhưng cậu vẫn thích thú đi theo. Parnell nói dối rằng hắn đã xin phép mẹ Steven cho cậu bé đi chơi cùng hắn.

Sau khi tới nhà Parnell, cậu đòi về với bố mẹ nhưng Parnell nói với cậu bé rằng bố mẹ cậu không muốn nuôi cậu nữa và thuyết phục Steven ở lại và nhận hắn là bố. Cậu bé đã đồng ý và Parnell đổi tên Steven Stayner thành “Dennis Parnell”.

Bố mẹ Steven khi không thấy con về đã đi tìm khắp nơi và gọi điện cho cảnh sát, bạn bè người thân để tìm Steven. Thế nhưng vài năm trôi qua mà ông bà Stayner vẫn không thể tìm thấy Steven dù họ không bao giờ bỏ cuộc tìm kiếm.

Hai “anh em nuôi” Steven và Timmy

Để tránh bị phát hiện, Parnell thường xuyên thay đổi chỗ ở. Kể từ khi ở với người cha mới, cậu bé Steven không còn được tới trường nữa. Thay vào đó, cậu phải ở nhà hoặc theo bố đi làm. Những người hàng xóm gần nơi Parnell sinh sống không biết nhiều về gia đình này. Có khi họ còn chưa quen mặt thì Parnell đã chuyển nhà. Còn Steven lại là cậu bé thích nghi với môi trường sống mới rất nhanh. Khi được 9 tuổi, Steven bắt đầu nghi ngờ Parnell khi cậu bé bắt đầu cảm thấy sự khác lạ trong cách đối xử của “bố”. Parnell bắt đầu đánh đập Steven. Cậu bé ngoan ngoan hồi nào giờ đây đã khác xưa. Steven bắt đầu ăn cắp vặt hay dùng súng hơi bắn vào cửa sổ hàng xóm. Có một thời gian ngắn, Steven được Parnell cho tới trường nhưng cậu là một học sinh cá biệt với những lần gây lộn và bỏ học thường xuyên. Cô giáo chủ nhiệm lớp 4 nhận xét Steven không có nhiều bạn, nói đúng hơn là chúng ghét tính cáu bẳn và sống khép mình của Steven.

Cậu bé Steven dần quên đi cả quá khứ của mình và trở nên quen với những trận bạo hành và lạm dụng tình dục của ông bố nuôi.

Bước vào tuổi dậy thì, Steven bắt đầu có những thay đổi trong suy nghĩ. Cậu bắt đầu lên kế hoạch để trốn thoát khỏi ông bố nuôi độc ác. Cũng trong thời gian đó, Parnell lại đưa về một cậu bé khác.

Thêm một cậu em nuôi

Đầu những năm 1980, Parnell hứa hẹn sẽ cung cấp cho một người bạn tên là Randall ma túy và tiền nếu như anh ta giúp hắn “chăm sóc gia đình”. Vì thiếu thuốc và tiền nên Randall đã đồng ý. Vào ngày lễ Valentine, Parnell và Randall cùng nhau đi mua một số hoa quả và thuốc ngủ. Trên đường đi về, Parnell nhìn thấy cậu bé 5 tuổi tên Timmy White đang đi bộ một mình về nhà. Randall và Parnell lôi Timmy vứt vào phía ghế sau xe và cho cậu bé uống thuốc ngủ. Khi bé Timmy tỉnh dậy, lại sử dụng mánh khóe giống như hồi bắt cóc Steven, Parnell nói rằng bố mẹ cậu không cần cậu nữa và gợi ý Timmy nhận y là bố nuôi.

Cùng ở một nhà, Steven và Timmy nhanh chóng thân nhau. Steven khi đó đã lớn nên nghi ngờ việc xuất hiện thêm một cậu em trai. Vào một ngày Parnell đi làm ca, Steven dắt tay Timmy chạy ra ngoài để đi nhờ xe bỏ trốn, nhưng đúng lúc đó Parnell về và cho hai cậu bé một trận đòn nhừ tử. Trận đòn không những không làm cho cậu bé 14 tuổi khi ấy sợ hãi mà càng khiến cho Steven mong muốn được sớm trốn thoát khỏi chốn địa ngục này. Hơn 1 tháng sau, cậu lại quyết định chạy trốn và nhờ người chở tới đồn cảnh sát để khai báo sự việc.

Khi thấy những gì hai cậu bé nói là đúng, cảnh sát bắt tay vào điều tra. Với Timmy, cảnh sát nhận dạng ngay đó chính là Timmy White, cậu bé được gia đình đăng thông báo mất tích cách đây chưa lâu. Còn Steven, họ vẫn chưa tìm thấy nhân thân của cậu. Phải rất khó khăn Steven khi đó đã sống 7 năm với cái tên Dennis mới nói được rằng “Cháu nhớ tên mình là Steven”. Khi đó các điều tra viên mới tìm hiểu được rằng “Dennis” thực ra là Steven Stayner, cậu bé mất tích 7 năm về trước. Khi ấy, ai cũng ngạc nhiên vì không ai nghĩ rằng Steven vẫn còn sống sót. Cảnh sát đã gọi điện về gia đình ở Merced.

(Còn nữa)

Trâm Anh(theo TruTV)


Nguồn: congly.com.vn

 

17 người vây giết bò tót, xẻ thịt chia nhau

TPO - Dư luận đang phẫn nộ trước thông tin con bò tót ở Vườn Quốc gia Cát Tiên bị xẻ thịt hôm 5 - 10 được bán với giá 100.000 đồng/kg. Con bò tót đực trưởng thành “khuyết một sừng” trong đàn bò tót ghi lại được tại Vườn Quốc gia Cát Tiên ngày 10 - 4 - 2011. Ảnh: Báo Lâm Đồng.

 

Con bò tót đực trưởng thành “khuyết một sừng” trong đàn bò tót ghi lại được tại Vườn Quốc gia Cát Tiên ngày 10 - 4 - 2011. Ảnh: Báo Lâm Đồng.

Báo địa phương dẫn nguồn tin từ UBND huyện Cát Tiên (Làm Đồng) chiều ngày 9 -10, cho biết: Căn cứ theo báo cáo số 1512/BC ngày 8 - 10 của Công an huyện về kết quả điều tra sơ bộ, xác minh vụ con bò tót bị giết chết và xẻ thịt bán ở thôn Phước Sơn, xã Phước Cát 2.

Trước đó, ngày 5 - 10, một số người dân thôn Phước Sơn phát hiện một con thú rừng theo đàn bò nhà xuống suối nên đã tập trung vây đánh chết, xẻ thịt chia nhau và đi bán với giá 100.000đ/kg. Riêng đầu và mật của con bò tót được bán với giá 3.000.000đ tại xã Phước Cát 1.

 

Chưa xác định được liệu đây có phải là con bò tót vừa bị giết thịt. Ảnh: Báo Lâm Đồng.

Điều tra ban đầu của công an cho biết có khoảng 17 người tham gia vụ xẻ thịt bò tót, hiện công an đã thu giữ chiếc đầu bò tót giao cho Vườn quốc gia Cát Tiên bảo quản và đem đi giám định.

Nguồn tin riêng của Tiền Phong cho biết Công an huyện đã xác định được danh tính chín người trong số 17 người tham gia vây giết bò tót, đồng thời làm rõ người mua đầu bò tót là ông HVT trú tại xã Phước Cát 1.

 

Trong Sách Đỏ VN, bò tót (Bos gaurus) được xếp vào dạng nguy cơ tuyệt chủng cao. Ở VQG Cát Tiên, bò tót là một trong 113 loài thú hoang dã thuộc 38 họ và 12 bộ đã được ghi nhận; và là một trong 43 loài có nguy cơ tuyệt chủng. Từ năm 2006 – 2009, Vườn Quốc gia Cát Tiên đã triển khai thực hiện dự án “Bảo tồn các loài bò lớn hoang dã” dưới sự tài trợ của Bộ Ngoại giao Pháp và Quỹ Môi trường toàn cầu Pháp (FFEM). Mục tiêu của dự án: Góp phần bảo tồn nguồn gen các loài động vật hoang dã, và đặc biệt là bảo tồn nguồn gen các loài bò hoang dã với mục tiêu duy trì nguồn gen để cải thiện đàn bò nuôi.

P.V (Tổng hợp)

 

Nguồn: www.tienphong.vn

Bi kịch từ “kiếp chồng chung”

Nhìn di ảnh của cô gái trẻ được gia đình người bị hại đưa đến hội trường xử án, những người tham dự phiên tòa không khỏi ngạc nhiên với nhiều câu hỏi: Vì sao một thiếu nữ có khuôn mặt dễ thương như vậy lại có thể sống “non vợ chồng” với một kẻ sát nhân?

Đó là một tên sát nhân vô cùng dã man, tàn ác đang đứng trước vành móng ngựa. Phải chăng bi kịch bắt nguồn từ sự thiếu vốn sống, thiếu sự định hướng cần thiết của cha mẹ đối với đời sống tình cảm của con cái?

Câu chuyện bị cáo Trần Văn Long khai trước phiên tòa là một cuộc phiêu lưu tình ái, vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng của y. Long năm nay đã xấp xỉ tứ tuần nhưng hình thức vẫn khá trẻ trung phong độ. Mặc dù vợ con đề huề nhưng Long không chăm lo gia đình, y đặc biệt có hứng thú tán tỉnh đối với các cô gái trẻ còn độc thân. Một trong số những thiếu nữ lọt vào tầm ngắm của Long là Lê Thị Trang, ngụ huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương. Trang có vẻ đẹp hiền lành mang đôi chút nhẫn nhịn nên Long lập tức buông lời ong bướm. Đối với một kẻ dày dạn tình trường như Long thì Trang chỉ là một “con nai vàng ngơ ngác” nên sau một thời gian quen biết, cô gái trẻ đã choáng ngợp trước sự quan tâm của Long nên dễ dãi trao trọn con tim cho kẻ đa tình.

Gia đình chị Trang bất ngờ khi phát hiện ra con gái đi lại với một người đàn ông đã lớn tuổi lại đã có vợ con. Mặc dù bố mẹ có khuyên can nhưng chị Trang vẫn bỏ ngoài tai, nhắm mắt lao theo tình yêu với ảo tưởng Long là người chu đáo, sẽ đem lại hạnh phúc cho mình. Cô gái trẻ bất chấp cả dư luận để chung sống như “vợ hai” của Long và sinh ra một cậu con trai kháu khỉnh. Chẳng những không nhận được sự chăm sóc từ người tình, Trang còn phải chịu nhiều cay đắng khi bị gia đình “vợ cả” lên án, chỉ trích và phải hứng chịu những lời bàn tán đầy chua chát của hàng xóm láng giềng.

Nhận thấy tình yêu với Long là một sai lầm, cuộc đời không phải màu hồng như những gì Long vẽ ra nên chị Trang dần tỉnh ngộ. Chị quyết định làm lại cuộc đời bằng cách chia tay với Long, chấp nhận nuôi con một mình, đoạn tuyệt với kiếp “chồng chung”. Sự đời lắm éo le khi Long không buông tha cho người vợ “ngoài luồng”. Liên tục suốt một thời gian, Long vẫn theo đuổi nhưng chị Trang không chấp nhận nối lại mối quan hệ. Trong thâm tâm, Long lại cho rằng chị Trang xa lánh y là do đã có người đàn ông khác. Nhiều lần Long tỏ rõ thái độ ghen tuông, hằn học dẫn đến mâu thuẫn, cãi vã nhưng chị Trang nhất quyết không nối lại mối quan hệ tình cảm với y.

Bi kịch được Long khai trước vành móng ngựa khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng: Một buổi chiều cuối năm 2011, Long đến thăm hai mẹ con chị Trang. Thấy mặt Long, chị Trang có ý muốn tránh nhưng do con gái muốn chơi với cha nên chị đành nán lại. Long tỏ thành ý muốn hàn gắn mối quan hệ nên gợi ý đưa chị Trang và con đi chơi. Chị Trang không đồng ý và nói tình cảm giữa hai người đã cạn, chớ níu kéo cũng vô ích. Long nghĩ rằng chị Trang đã tìm được tình yêu mới nên “có trăng quên đèn”! Lửa ghen trào lên, Long bỏ ra ngoài mua một con dao nhọn với ý định sẽ đâm chết “kẻ phản bội”. Chị Trang khiếp vía khi thấy người đàn ông chị yêu một thời tay lăm lăm dao nhọn tiến vào nhà liền bỏ chạy. Long nhanh tay khống chế, ghì chị Trang xuống đất để hạ thủ. Con Long khóc than thảm thiết nhưng y không mảy may xúc động, đâm luôn cả đứa trẻ tội nghiệp. Chị Trang gắng chút sức cuối cùng ôm con nên lãnh đủ những nhát dao oan nghiệt. Long bỏ về nhà sau khi gây án nhưng sự ám ảnh về cái chết của người tình cộng với sự lo sợ pháp luật trừng phạt khiến y dùng dao tự sát. Do gia đình phát hiện đưa đi cấp cứu kịp thời nên y thoát chết. Về phần mẹ con chị Trang, do được mẹ che chắn nên đứa con may mắn chỉ bị thương nhẹ nhưng chị Trang đã tử vong vì hàng chục nhát dao hiểm ác.

Bị cáo Long khai nhận hành vi phạm tội với thái độ ăn năn, hối hận. Y biện hộ do quá yêu chị Trang nên mới cho hành động như vậy để “cả nhà cùng chết”(?!). Vị Thẩm phán chủ tọa nhận định, chính bị cáo đã phạm từ sai lầm này đến sai lầm khác. Bị cáo đùa cợt với tình cảm, vi phạm Luật Hôn nhân gia đình, ghen tuông vô lối, ngang ngược và tước đoạt sinh mạng người khác một cách tàn ác. Do đó, Tòa tuyên phạt bị cáo mức án tù chung thân nhằm răn đe, giáo dục chung.

Phiên tòa để lại nhiều sự tiếc nuối vì bi kịch do thói trăng hoa Long gây ra thật nhức nhối. Con của Long sau khi chứng kiến cảnh cha giết mẹ đã bị sang chấn tâm thần, không còn bình thường như trước. Trong khi đó, những đứa con của Long với người vợ cả cũng mặc cảm về người cha tàn ác mà không chịu đến trường. Phiên tòa kết thúc để lại nhiều bài học cho những cô gái trẻ, không đặt tình yêu nhầm chỗ để rồi phải gánh chịu những kết cục bất hạnh.

(Tên nhân vật đã được thay đổi)

An Dương


Nguồn: congly.com.vn

 

Bản án thích đáng cho hai bác cháu rủ nhau giết người

(Nguoiduatin.vn) - Từ một người hàng xóm sát vách, Ngọ đã bất ngờ trở thành kẻ sát nhân khi dùng dao sát hại chị T rồi cùng đứa cháu ruột của mình giấu xác nạn nhân trong nhà vệ sinh.

Trong quá trình sinh sống, Tạc Văn Ngọ (SN 1966, trú tại xã Phục Linh, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên) và hàng xóm là chị Hà Thị T (SN 1972, hàng xóm với Ngọ) có nhiều mâu thuẫn nhỏ nhặt nên Ngọ rất thù tức chị T. Những mâu thuẫn nhỏ nhặt lên đến mức gay gắt đã vắt kiệt tình cảm hàng xóm láng giềng.

Chiều ngày 29/4/ 2011, Ngọ đi làm về đến đầu dốc gần nhà thì gặp cháu ruột của mình là Tạc Văn Hoan (SN 1992) đi làm về. Ngọ không ngần ngại đưa ra kế hoạch giết người hàng xóm của mình với đứa cháu.

Chiều ngày 30/4/2011 Ngọ lại tìm gặp Hoan để hẹn kế hoạch cụ thể.Khoảng 21h30 ngày 30/4/2011 Hoan và Ngọ tói nhà chị T. Sau khi người bạn của chị T ra về, Ngọ bảo Hoan ở ngoài cảnh giới còn hắn vào nhà nói chuyện với chị T.

Ngọ và Hoan cúi mặt nghe tòa tuyên án.

Vừa bước chân vào nhà chị T., Ngọ đã gằn giọng: "Mày lừa tao như vậy đã sướng chưa? Bây giờ mày muốn chết hay muốn sống?". Hắn chưa dứt lời, chị T vừa đáp trả vừa bỏ đi lên tầng: "Anh nói gì tôi không hiểu. Tôi chẳng lừa gì anh, anh về đi, tôi không nói chuyện với người say. Tôi là đàn bà nhưng không sợ các anh đâu!".

Một lúc sau chị T đi về phía phòng ngủ, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại. Bất ngờ, Ngọ đứng dậy tắt điện và rút dao đâm một nhát trúng ngực trái khiến chị T gục xuống và tử vong ngay tại chỗ.

Ngọ rất bình tĩnh trong việc giải quyết hậu quả mình vừa gây ra. Hắn gọi Hoan vào nhà và cùng khiêng xác chị T giấu vào khu vực nhà vệ sinh bỏ hoang. Chúng lấy những bao tải dứa, cây nứa, gỗ và tấm pro xi măng đậy lên xác chị T. Giấu xác chị T xong bọn chúng tiếp tục quay vào nhà lấy ga giường, vỏ gối lau chùi và xóa dấu vết.

Chiếc đệm dính máu được bọn chúng lật ngược lại nhằm che đi vết máu, lục tìm trong két sắt lấy đi số tiền 4,5 triệu và một chiếc điện thoại của chị T. Sắp đặt hiện trường xong xuôi, Ngọ bình tĩnh khóa cửa, rồi ném chìa khóa lên mái nhà rồi cùng Hoan trở về như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Được biết, chị T. sống đơn thân, có một đứa con trai đi học xa ít về.

Một điều tra viên cho biết: "Hành động giết rồi giấu xác chị T của Ngọ và Hoan bị phát hiện sau đó 100 ngày. Hôm đó con trai chị T đi học ở xa về, thấy nhà có mùi hôi nhưng không thấy mẹ đâu, đi tìm và phát hiện xác mẹ đang trong thời kỳ phân hủy.

Ngay khi nhận được thông tin về vụ án cơ quan điều tra đã xác định đặt nghi vấn, khoanh vùng đối tượng. Ngọ được gọi lên phục vụ cho công tác điều tra. Ban đầu hắn chối quanh nhưng bằng các biện pháp nghiệp vụ và chứng cứ xác đáng hắn buộc phải thừa nhận hành trình tội ác của mình".

Với hai tội giết người và cướp tài sản, mới đây TAND tỉnh Thái Nguyên đã đưa vụ án ra xét xử và tuyên phạt Tạc Văn Ngọ tù chung thân, Tạc Văn Hoan 20 năm tù về các tội danh trên.

Hoàng Sa


Nguồn: nguoiduatin.vn

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Xuất ngoại săn tiên dược chốn khuê phòng

Lời truyền nơi hoàng cung, để thiên tử được trở thành chiến binh chốn phòng the đặng "hầu hạ" tam cung lục viện, các ngự y, đạo sĩ ngày đêm luyện linh đơn, nghĩ ra những bài thuốc tráng dương bổ thận kỳ công để "con trời" ngự lãm.

Không chịu lép vế quân vương về cái khoản ấy, chốn dân gian, cũng vì cái giấc mộng chiến trận giường chiếu mà những kẻ lắm tiền đã không tiếc công sức, tiền của săn lùng những món sơn hào hải vị có tác dụng bổ tinh ích khí.

Không chỉ ám ảnh bao đời vua chúa của các triều đại phong kiến, khát vọng trường sinh bất lão và đặc biệt cái chuyện "năng lực" trong lĩnh vực gối chăn bao đời qua luôn ám ảnh thế nhân. Thời này, cũng vì sự ám ảnh ấy mà nhiều người quay cuồng, hễ nghe ở đâu có món gì "sung" - cây gì "mạnh" chẳng ngại tốn kém công sức, tiền của, quyết tới nơi và tung tiền "tuyển" về cho bằng được.

Trong nước của quý của hiếm phục vụ cho nhu cầu cường dương phần vì cạn kiệt, phần vì "bụt nhà" không thiêng nên thời gian gần đây, môn đồ chốn phòng the đã cất công xuất ngoại sang Campuchia… lùng siêu dược chốn khuê phòng.

Điều đáng ngạc nhiên là đa phần môn đồ của trào lưu này là cánh chị em. Tuy là phận nhi nữ nhưng khi được đề cập đến cái vụ săn hàng tăng lực, các bà rành như chuyện các ông nói về con… bổ củi!

Tự tình của dân chơi tóc dài
Cuối tuần, dòng khách Việt hướng sang nước bạn Campuchia qua cửa khẩu quốc tế Mộc Bài đông như trẩy hội. Không như người ta qua Mộc Bài, sang cửa khẩu Bavet của nước bạn, nhập cảnh vào "vương quốc chùa tháp" để từ đó thẳng tiến vào Nam Vang (tên gọi ngày trước của thủ đô Phnôm Pênh) nhằm mục đích vùi thân trong sòng bạc Naga sầm uất - hiện đại nhất Campuchia, nhóm khách gồm 4 phụ nữ xuất ngoại nhằm mục đích săn "tiên dược" phục vụ cho chốn khuê phòng.

Ở mình, lâu nay muốn tuyển mấy món bổ dưỡng bà con thường ghé phố thuốc Đông y Hải Thượng Lãn Ông tại quận 5, TP HCM. Ngặt nỗi từ đông trùng hạ thảo, nấm cổ linh chi đến nhân sâm các loại, đó là chưa kể các loại cao như cao voọc, cao hổ, cao trăn… ở phố thuốc nếu không là hàng đểu thì là hàng gốc Tàu tào lao… nên dân tình không còn kết như trước. Bởi vậy chịu khó xuất ngoại tuyển chắc ăn hơn.
Ly kỳ quý bà xuất ngoại săn… “siêu dược khuê phòng"
Cận cảnh mẻ hàng độc ở chợ Chba Om Pau.

Khó có thể tin được đây là thổ lộ của một quý bà chính hiệu. Khi xe lăn bánh đến cầu Sài Gòn - cửa ngõ dẫn vào Phnôm Pênh (gọi cầu Sài Gòn vì dưới chân cầu có nhiều cư dân Việt sinh sống), người đàn bà tên Xuân, được nhóm chị em đi cùng phong làm trưởng nhóm, vỗ đùi cái đét, vừa cười hô hố vừa nói huyên thuyên cái vụ "luyện nội công":
"Thời buổi nam nữ bình quyền nên cái gì mấy ổng lao vào thì chị em mình cũng có quyền dấn thân. Mấy ổng gọi là tráng dương thì với chị em mình là cường âm. Thời này quyền được sung được sướng thì hổng có ngoại lệ gì hết miễn mình có tiền. Ông bà dạy rồi, có tiền mua tiên cũng được, nói chi mấy cái món tăng lực".

"Chết là hết - có tiền mà chết trên đống tiền, chẳng được hưởng gì thì nhiều tiền để làm gì?!". Với suy nghĩ ấy mà không chỉ các ông, ngày càng nhiều quý bà như bà Xuân và nhóm bạn lao vào tận hưởng cuộc sống.

Bà Xuân lại oang oang giọng: "Cái vụ bổ gân bổ cốt, nội lực phi phàm, sắc xuân phơi phới chị em cũng có nhu cầu, có khát vọng mãnh liệt hổng kém gì các ông": "Hổng như bên mình, bên này mấy cái món biệt dược giúp chị em mình bài thải độc tố, làm cho da dẻ tươi nhuận, khí sắc hồng hào… vừa nhiều vừa rẻ lại vừa chất lượng. Nguyên do bởi Campuchia là quốc gia lắm núi nhiều rừng, mà là rừng nguyên sinh chứ hổng phải "rừng" cà phê, rừng tiêu, rừng điều như ở ta. Vì rừng còn dày, cây còn rậm nên các loài dược thảo, thú hoang bổ dưỡng còn nhiều, giá rẻ lắm".

Luận về cái khoản ăn chơi, bà Xuân được đám chị em đi cùng phong là "từ điển sống". Có chồng làm lớn suốt ngày lo tiếp khách với ký tá, mỗi chữ ký nghe đâu được phần trăm bằng cả gia tài, con thì tống đi du học ở Mỹ nên bà Xuân "rảnh lắm". Vợ chồng sống theo kiểu mạnh ai nấy sống, tiền lắm lại chẳng vướng bận chuyện con cái… nên bà Xuân dành thời gian rảnh để tiêu tiền, dồn tâm huyết vào sự nghiệp ăn chơi để được trẻ, được khỏe dài lâu đặng hưởng các lạc thú trên đời.

"Cái vụ sang Nam Vang "uýnh" bài, xem bói… mình trải qua hết rồi. Càng dấn vào càng mệt mỏi, khổ lụy mà thôi. Để sướng để khỏe cớ sao mình không chăm chút cho bản thân, thương bản thân mà bồi bổ cho nó những thứ gọi là cao lương mỹ vị?!" - bà Xuân bày tỏ quan điểm trong tiếng vỗ tay rần trời của đám bạn.

Có quý bà mê nhậu, có quý bà thích làm đẹp bằng việc uống bột ngọc trai, có quý bà thích "lái máy bay" với phi công trẻ…. thì cũng có những quý bà như bà Xuân, đam mê săn lùng các món mà dân gian gọi nôm na là "biệt dược", "xuân dược". Nếu chịu nghe thì nghe cả ngày bà Xuân nói không hết chuyện cái vụ "ăn gì bổ - uống gì sung". Nhưng do thời gian lưu lại Phôm Pênh có hạn nên khi xe dừng bánh, chúng tôi tách nhóm, quyết tự khám phá, tự trải nghiệm cái thú theo dấu chân dân chơi tóc dài đi săn siêu dược chốn khuê phòng ở thủ đô nước bạn.

"Hàng độc" ở những phiên chợ lạ

Phiên chợ đầu tiên mà chúng tôi mò đến là chợ Urussây. Nằm giữa thủ đô Phnôm Pênh, ở nơi tập trung đông khách du lịch quốc tế lưu trú kiểu như khu phố Tây ở TP HCM, chợ Urussây được dân Việt ở Phnôm Pênh gọi là "chợ Cây Tre".

Vì đông khách du lịch lui tới nên hàng hóa, sản vật ở chợ Cây Tre rất phong phú như khô cá có nguồn gốc sông Mê Kông, gạo lúa ma, gạo lúa nổi, đồ thủ công mỹ nghệ hoàng gia chạm vàng dát bạc, đường thốt nốt, mắm bò hóc… Quần khắp chợ, đi đến chồn chân, kiếm tìm đến mỏi mắt nhưng chẳng thấy khu phố bày bán "siêu dược" như mách bảo của bà Xuân cùng nhóm bạn.

Đang giữa lúc nản thì chúng tôi gặp chị Siêu Phênh, người Campuchia gốc Việt, 32 tuổi, nhà trên đại lộ Bonivoong, gần đồi Pà Pênh, nơi có ngôi chùa cổ hơn 300 năm với kiến trúc cổ kính được nhiều du khách người Việt đến tham quan, nhất là các bà các chị vốn bị trục trặc đường tình đến cầu duyên. "Nó nằm ở phía sau chợ, trên đường 116 ấy" - chị Siêu Phênh, hướng dẫn.

Ly kỳ quý bà xuất ngoại săn… “siêu dược khuê phòng"
Phố thuốc Urussây và những mặt hàng chủ lực được nhiều người tin là siêu dược.

Lạc chân vào khu phố được người Việt đồn thổi là "chợ siêu dược", mới rõ quang cảnh không khác gì phố thuốc Đông y Hải Thượng Lãn Ông ở quận 5, TP HCM với hàng loạt cơ sở kinh doanh cây thuốc, động vật làm thuốc nối tiếp. Mùi của hàng trăm loại cây thuốc với rễ, bột, vỏ cây tươi lẫn khô hòa quyện tạo nên mùi thuốc đặc trưng thơm nức phố.

Ở phiên chợ này, mặt hàng nổi bật nhất là những tai nấm khổng lồ mà dân Việt sang đây mua sắm tin là "nấm cổ linh chi". Quầy hàng nào cũng bày la liệt nấm cổ, nấm chất trên giá, nấm được cho vào bọc treo lủng lẳng và có quầy hàng, nấm nhiều quá chất không hết, gia chủ đổ tràn dưới nền đất.

"Đây là nấm cổ linh chi thứ thiệt chứ hổng phải nấm giả cổ như ở mình đâu. Nấm này có nguồn gốc tại núi Tà Lơn, một ngọn núi thiêng theo truyền thuyết là "anh em" của dãy Thiên Cấm Sơn (núi Cấm, An Giang). Vì sinh trưởng ở nơi thiên linh như vậy nên nấm cổ ở đây toàn dược chất, mà giá lại rẻ nên dân mình đổ sang đây lớp mua chữa bệnh nan y, lớp tuyển về để dành uống thải độc cho da dẻ tươi mịn giữ thần lắm".

Tay trong tay chồng, người phụ nữ ăn vận tân thời, mặt tươi như hoa "nhà ở Sài Gòn", tên Hoa, thỏ thẻ bật mí nguồn gốc của biển nấm cổ tại phố siêu dược cũng như lý do vì sao chị này thường xuyên cùng chồng cất công xuất ngoại mua nấm cổ Nam Vang. Theo hướng dẫn của chị, chúng tôi hướng mắt về những gói cây thuốc với bao bì xanh đỏ lòe loẹt mà chỉ cần nhìn hình ảnh trên bao là biết ngay công dụng.

Có gói thuốc in sêri hình cụ ông chống gậy rồi sau đó đứng thẳng, quăng gậy bước phăng phăng. Có gói thuốc rõ hình cô gái cười toe toét bên anh chàng gồng tay khoe cơ bắp cuồn cuộn. Và có nhiều, rất nhiều gói thuốc in hình các bà các chị tươi như hoa, hừng hực sức sống bên mãnh hổ đang gầm thét…

Gom một lúc hơn 30 gói thuốc dùng để ngâm rượu, sắc nước uống để tăng cường sinh lực với giá dao động từ 10.000 - 40.000 rieal (40.000-160.000 đồng) mỗi gói, một nữ khách từ TP HCM sang hào hứng nói: "Nghe đâu những gói thuốc này cũng có nguồn gốc từ núi Tà Lơn nên chất lượng lắm, nam uống tốt và nữ dùng cũng Ok. Dân bên này bảo đây là thuốc ông uống bà khen, bà uống thì ông kêu trời… đó!".

Còn đang choáng trước cảnh khách du lịch người Việt - mà chủ yếu là các bà nô nức đến chợ Cây Tre tậu "thần dược" luyện nội công thì khi đến chợ Chba Om Pau ở quận ngoại thành Miêng Chay - cách trung tâm thủ đô Phnôm Pênh khoảng 7km theo hướng dẫn của một số "tín đồ" tóc dài của hội chứng tráng dương cường âm, chúng tôi xám hồn trước ma trận cao đơn hoàn tán và đặc biệt ấn tượng trước hình ảnh một số người đàn ông bày trên những tấm bạt xương cốt, bào thai của các loại thú hoang.

"Nghía" kỹ những món đồ để hợp thành mẻ cao xuân tình kia, chúng tôi thấy có nhiều "món" quái dị như bào thai của các loài mèo rừng, cheo, mễn. Rồi sừng của những loài quái thú, dị thú như sừng dinh rắn (theo truyền thuyết đây là sừng của con thú tên dinh, chuyên ăn rắn nên cái sừng màu đen tuyền cong cong có tác dụng hút độc không kém gì sừng tê giác, nhưng từ tìm hiểu của PV, đó thực chất là sừng của loài dê núi), đậu hút nọc, da con nưa (trăn rừng khổng lồ), dương vật chúa sơn lâm và rắn hổ chúa…

Hỏi "mớ" đồ lạ kia có tác dụng gì, người bán lắc đầu vì không hiểu tiếng Việt. May nhờ có một hướng dẫn viên đi ngang, chúng tôi nhờ phiên dịch thì anh này cho biết người bán tên Sây Keo. Theo Sây Keo, nếu đem các loại kia phối hợp với nhau và ninh cao tinh chất thu được sẽ giúp đàn ông lẫn đàn bà bài thải độc tố, khí sắc tươi nhuận, sung mãn lạ thường?!

Sự thật phũ phàng

Một mẻ cao xuân tình đầy đủ món như vậy lên đến hơn 1.000 USD. "Chỉ ngần ấy tiền mà có được thứ gọi là siêu dược, hơn các thần dược khác như sừng tê giác, cao hổ cốt mà giá thì chênh nhau một trời một vực nên dân Việt mình rất khoái. Nhiều bà qua đây tậu một lúc 2-3 bộ nồi ninh cao mang về, lớp mấy bả dùng tẩm bổ cho mình và cho ông xã" - chị Siu Len, bố người Việt, mẹ người Campuchia, sinh ra và lớn lên ở Phnôm Pênh, trò chuyện.

Cũng theo Siu Len, khách Việt sang săn mấy món đồ bổ này, bổ nọ nữ nhiều hơn nam: "Có nhiều chị khi sang đây mua thuốc đã ghé quán mình uống nước nói rằng chồng bận bịu nhiều việc không có thời gian luyện tập thể chất nên sức khỏe sa sút, thương chồng lẫn thương mình nên các chị chịu khó qua bên này tìm thuốc quý để vợ chồng cùng tẩm bổ".

Trước khi rời chợ Chba Om Pau chúng tôi được chị Siu Len và một số cư dân gốc Việt khác tiết lộ những bí mật ấy. Siu Len nói rằng đó là những chợ thuốc Nam thông thường chẳng có lọc lừa gì, khách mua thì người ta bán mà thôi.

Còn căn nguyên của những lời đồn "chợ xuân dược" xuất phát từ cửa miệng của một số dân chạy xe tuk tuk và hướng dẫn viên trời ơi. Nắm bắt tâm lý sính ngoại của người Việt, những người này đơm đặt, đồn thổi và chài mồi dắt mối để được chia phần trăm, riết rồi thành "dịch".

Ông Sên Bok, 52 tuổi, minh chứng cho những lời đồn xằng bậy kia bằng tâm tình rằng dân Nam Vang có điều kiện khi lâm trọng bệnh đều sang TP HCM chữa trị. Nếu các loại thần dược đồn thổi kia có tác dụng và nếu tin tưởng điều ấy thì họ đâu cần phải nhọc công tốn kém như vậy!

Công nghiệp đẻ thuê bùng nổ ở Ấn Độ

Thu nhập mỗi ca đẻ thuê là 5.000- 7.000 USD, tương đương mức thu nhập cả chục năm trời của người làm nông nghiệp tại nước này.
Số tiền mỗi phụ nữ nhận được sau mỗi ca đẻ thuê là 5.000- 7.000 USD tương đương với mức thu nhập cả chục năm trời của người làm nông nghiệp tại nước này. Ngành công nghiệp đẻ thuê không còn quá mới mẻ trên thế giới, nhưng giờ đây đang bùng nổ tại Ấn Độ bởi cả nguồn cung và cầu đều lớn.

Công nghiệp đẻ thuê bùng nổ

Ngày nay, trên thế giới có rất nhiều cặp vợ chồng mong muốn có con nhưng vì những lý do nào đó lại không thể thực hiện được bằng phương pháp truyền thống. Họ luôn muốn tìm đến những giải pháp an toàn với chi phí phải chăng để giúp mình trở thành cha mẹ của những đứa trẻ.

Hiện tại nhiều nước, đặc biệt là Ấn Độ ngành công nghiệp đẻ thuê đang thực sự bùng nổ, thu hút sự chú ý rất lớn và trở thành sự lựa chọn của nhiều cặp vợ chồng.

Ngành công nghiệp này không còn quá mới mẻ trên thế giới, nhưng có điều giờ đây, nhờ những bà mẹ Ấn Độ "đẻ giúp" đang trở thành một xu hướng mới đối với người phương Tây, đặc biệt là Anh, Mỹ.

Theo Telegraph, tại Ấn Độ ngành công nghiệp này có thể tạo ra doanh thu khủng 2,5 tỷ USD mỗi năm với khoảng gần 1.000 "nhà máy đẻ".

Ước tính, năm 2010, tại đây có khoảng 1.500 ca đẻ thuê, tăng 50% so với 2 năm trước đó. Và năm ngoái có khoảng 2.000 ca như thế.

Một báo cáo trên tạp chí Time chỉ ra rằng mỗi năm có hàng trăm lượt khách du lịch tới Ấn Độ với mục đích tìm kiếm dịch vụ này khiến cho Ấn Độ trở thành trung tâm "đẻ mướn" của thế giới.
'Đẻ thuê' kiếm nghìn đô mỗi ca

Khách hàng từ Anh - Mỹ

Anh được cho là khách hàng lớn nhất của "nhà máy" đẻ thuê Ấn Độ. Tờ Sunday Telegraph đưa tin, nhiều trong số gần 1.000 "nhà máy đẻ" không được kiểm soát tại Ấn Độ chuyên phục vụ nhu cầu của các cặp vợ chồng người Anh muốn có con.

Năm 2011, có khoảng 1.000 trong tổng số 2.000 ca đẻ thuê tại Ấn Độ phục vụ cho người Anh. Trong khi đó tại nước Anh chỉ có khoảng 100 ca.

Báo cáo cũng chỉ ra rằng, nhiều chủ ngân hàng, quan chức chính quyền, giám đốc và thậm chí là nhiều bác sĩ cũng đã trở thành những ông bố bà mẹ nhờ vào dịch vụ đẻ thuê tại Ấn Độ.

Josh, 29 tuổi và Matt 32 tuổi, người Mỹ kết hôn vào tháng 11 năm ngoái và họ không thể sinh con theo cách truyền thống. Nhưng có một gia đình cùng với những đứa con với họ là một điều rất quan trọng. Sau khi cân nhắc trước nhiều lựa chọn, cặp đôi này đã quyết định sử dụng dịch vụ đẻ thuê ở Ấn Độ.

Theo đó, người phụ nữ Ấn sẽ mang bầu và sinh con thay những cặp vợ chồng có nhu cầu dưới nhiều hình thức. Có thể lấy trứng đã thụ tinh, hay chính những phụ nữ này sẽ là người hiến tặng trứng..., tùy theo nguyện vọng của khách hàng.

Chi phí trung bình cho dịch vụ này tại Ấn rẻ hơn nhiều so với ở Mỹ, chỉ khoảng 25.000- 30.000 USD. Con số này không bằng 1/5 tổng chi phí cho mỗi ca đẻ thuê tại Mỹ (khoảng 160.000 USD).

Ban đầu Matt và Josh định lựa chọn dịch vụ này tại Mỹ nhưng thủ tục lại mất rất nhiều thời gian. Hơn nữa chi phí bỏ ra lại khá lớn. Sau quá trình tìm hiểu, hai vợ chồng được biết hiện đang có xu hướng nhờ sinh con ở nước ngoài, đặc biệt là Ấn Độ.

Điều hấp dẫn các cặp vợ chồng phương Tây là dịch vụ được thực hiện nhanh gọn với chi phí thấp. Hơn nữa, tại Ấn Độ, những phụ nữ sinh thuê ít có những vấn đề liên quan đến rượu, thuốc lá hay ma túy như ở Mỹ. Điều đó sẽ giúp họ yên tâm hơn về sức khỏe cho đứa con.

Sự lựa chọn của những bà mẹ đẻ thuê

Tại sao phụ nữ Ấn Độ lại quan tâm đến việc sinh con giúp người nước ngoài?

Cũng không quá ngạc nhiên khi phần lớn những phụ nữ đẻ thuê tại Ấn Độ là những người nghèo khổ. Số tiền nhận được sau mỗi lần đẻ thuê là 5.000- 7.000 USD- tương đương với mức thu nhập cả chục năm trời của người làm nông nghiệp tại nước này.

Xung quanh vấn đề này, đã có rất nhiều tranh cãi. Có người cho rằng, liệu những bà mẹ đẻ mướn có hiểu được họ đang làm gì? Họ có nhận được những hỗ trợ và tư vấn về kiến thức cần thiết? Và họ sẽ cảm thấy như thế nào khi phải "trả" lại đứa trẻ mà họ một thời gian dài mang nặng đẻ đau? Đấy là còn chưa kể đến chuyện có những cặp vợ chồng người Tây chỉ nhìn nhận họ và những đứa trẻ như một món hàng để trao đổi mua bán.

Tuy nhiên, không ít người cho rằng không có gì phải quá ầm ĩ. Tại một trung tâm cung cấp dịch vụ đẻ thuê, một bác sĩ nói: "Một phụ nữ đẻ thuê được trả số tiền có khi còn nhiều hơn cả thu nhập cả đời họ. Họ đang làm cái điều mà họ cho là tốt và tự hào về nó. Sinh một đứa trẻ cho những cặp vợ chồng đang khao khát có một mái ấm hoàn thiện trong khi nhờ đó, họ lại có thể nuôi sống cả gia đình. Vậy có gì là sai trái ở đây?"

Không thể phủ nhận một thực tế là ngành công nghiệp đẻ thuê của Ấn Độ đã và đang mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho nhiều cặp vợ chồng phương Tây mong muốn có một mái ấm hoàn thiện. Tuy nhiên, để quản lý tốt hơn ngành công nghiệp đang phát triển này, Bộ Y tế Ấn Độ gần đây đã soạn thảo bộ luật đẻ thuê đầu tiên trong đó có những quy định chi tiết về những điều kiện đặt ra cho những người tham gia vào dịch vụ này.

Thâm nhập chợ “con giống người” quái đản ở thủ đô

Lẽ đời thường vậy, bất kể thứ gì, có người mua ắt có kẻ bán. Nó là quy luật cung - cầu, trao đổi hàng hóa của xã hội hiện đại. Thế nhưng, điều đáng nói là, có những thứ không là hàng hóa cũng được đem ra thản nhiên mua bán, thản nhiên trao đổi. Chợ con giống trước cửa bệnh viện là một thứ quái gở nhất được tạo ra trong sự vô cảm nhận thức của con người và tiềm ẩn những nguy cơ băng hoại giống nòi nếu những khu chợ “giống” kiểu này không được ngăn chặn và kiểm soát.

Tôi là người… vô sinh

Bản thân tôi cũng đã nghe loáng thoáng những câu chuyện mua bán “con giống” của những gã to khỏe nhưng vô công rồi nghề nhiều lần rồi. Nó thường là những chuyện phiếm để trêu trọc những ai có tính phóng đãng, trăng hoa. Nhưng tôi không ngờ, việc mua bán “con giống” lại có thật. Đương nhiên, nó cũng khó hơn việc mua mớ rau ngoài chợ một chút!

Gạ gẫm mãi mới nhận được cái gật đầu của một cô đồng nghiệp nữ đã có chồng nhưng chưa… có con, chúng tôi mò mẫm đến Bệnh viện Phụ sản Trung ương từ sáng sớm. Bệnh viện Phụ sản Trung ương hay còn gọi là Viện C là bệnh viện lớn nhất nước với quy mô 600 giường bệnh, 8 phòng chức năng, 12 khoa lâm sàng và 9 khoa cận lâm sàng.

Bệnh viện là tuyến chuyên môn cao nhất chuyên ngành phụ sản và sơ sinh Việt Nam. Chính vì thế, từ cổng đến khuôn viên bệnh viện lúc nào cũng đông nghẹt người, ùn ùn người đến kẻ đi liên tục làm tắc cả tuyến phố.

Tôi và cô bạn đồng nghiệp nữ vào vai một cặp vợ chồng vừa dưới quê lên khám bệnh. Mặt chúng tôi ngơ ngác, lóng ngóng sang đường, dắt díu nhau đứng thuỗn mặt trước cổng bệnh viện, bên phía đường Phủ Doãn. Tôi cảm nhận thấy những ánh mắt theo dõi và dò xét của mấy gã xe ôm đang ngồi thuốc lào vặt. Một cặp vợ chồng dưới quê, đến bệnh viện phụ sản mà ngơ ngác thế này, đám “cò” không nhao đến mới là lạ.
Thâm nhập chợ “con giống người” quái đản ở thủ đô
Trước cửa Bệnh viện Phụ sản Trung ương, xe ôm, bán nước kiếm lời nhờ môi giới mua bán tinh trùng

Thế nhưng, sự thực là chẳng ai đến gạ gẫm chúng tôi cả. Tôi thay đổi chiến thuật, mang một gương mặt lo âu đến cạnh gã xe ôm: “Bác cho em hỏi khám hiếm muộn ở viện này thì vào khoa nào nhỉ”. Gã xe ôm đang nằm dài trên yên xe bỗng nhổm dậy nhìn chúng tôi một lượt từ đầu đến chân: “Khám gì thế?”. Tôi xích lại gần gã hơn, nói vừa đủ nghe: “Em bị tịt, tịt hẳn anh ạ, muốn đưa vợ vào đây bơm “con giống” kiếm đứa con”.

Gã xe ôm lúc này đã xuống hẳn xe đứng cạnh tôi, gã trề môi chê bai dịch vụ trong bệnh viện, nào là chờ đợi có khi đến mấy tháng, nào là dịch vụ đắt đỏ, nào là phong bì lót tay. Tôi chốt lại: “Bác xem có cửa nào bơm nhanh, an toàn chỉ cho em, em không quên ơn bác”.

Gã xe ôm ngay lập tức rút điện thoại gọi cho “cấp trên” của mình và lùa chúng tôi sang đường, tới chỗ lùm cây vắng người hơn. Chỉ trong tích tắc, “cấp trên” của hắn đã xuất hiện. Đó là một người phụ nữ chừng 40 tuổi, dáng người thấp đậm, nước da mai mái. Chị ta nhìn chúng tôi rất kỹ. Tôi giật mình hiểu rằng, chị ta đang nghi ngờ chúng tôi không phải là vợ chồng.

“Chị nói bọn em đừng giận, bây giờ công an làm ngặt lắm, không cẩn thận chết như chơi. Nhẫn cưới của hai em không giống nhau. Nếu thực lòng muốn chị giúp, ngày mai hai em mang giấy kết hôn đến đây. Thế nhé”, người phụ nữ nói rất nhanh rồi đi thẳng. Ý định nhập vai của chúng tôi đã hoàn toàn thất bại.

Ngày hôm sau, rút kinh nghiệm từ ngày hôm trước, chúng tôi chuẩn bị một đôi nhẫn cưới giống nhau và cũng với những bước tiếp cận cũ, mọi việc diễn ra suôn sẻ với một “cò con giống” khác. Nghe chị ta giới thiệu, tên Hoa, quê gốc Thanh Hóa.

Lần này chúng tôi không làm việc ngoài đường mà làm việc ở quán cà phê đối diện cổng bệnh viện. Tôi trình bày hoàn cảnh rằng, vợ chồng tôi lấy nhau đã 4 năm rồi mà không có con. Đi khám các nơi người ta đều kết luận rằng “con giống” của tôi yếu, kích kiểu gì cũng không lên được. Nghĩa là tôi bị vô sinh hoàn toàn. Tôi muốn vợ được bơm “con giống” của một người khỏe mạnh, có học thức để kiếm một đứa con.
Chị Hoa quả quyết: “Các em mới đến nên không biết, nguồn giống trong bệnh viện khan hiếm lắm, lại là hàng đông lạnh nên chất lượng không cao. Hàng của bọn chị là “hàng tươi”, toàn của sinh viên trẻ trung, khỏe mạnh. Bọn em gặp được chị thì yên tâm đi”.

Đại loại là, vợ tôi sẽ được uống thuốc kích trứng, dưỡng trứng. Mười ngày sau kỳ kinh nguyệt thì đến bơm tinh trùng, bơm hai lần cho chắc chắn. Địa điểm không phải ở bệnh viện mà ở phòng khám Hoàng Linh gần đó. Chi phí tổng cộng khoảng 15 triệu đồng.

Tôi ngỏ ý lo lắng và muốn được gặp người sẽ cho “con giống” vợ tôi để xem mặt mũi và sức khỏe của anh ta. Chị Hoa không đồng ý. Tôi phải năn nỉ và hứa sẽ bồi dưỡng thêm tiền chị ta mới đồng ý rút điện thoại gọi y đến.

Khoảng 30 phút sau, chúng tôi đã gặp được người cho “con giống”. Cậu ta tương đối trẻ, tên là Trung, chỉ khoảng 24 tuổi, cao khoảng 1m70, vóc dáng lực lưỡng, quê Hiệp Hòa, Bắc Giang, đang là sinh viên ở một trường đại học dân lập.

Cậu ta rất kiệm lời, chỉ nói những gì chúng tôi hỏi. Từ những thông tin mà cậu ta cung cấp, chúng tôi biết được rằng, cậu ta chỉ là một trong hàng chục “con giống” chị Hoa có trong tay. Họ đều là sinh viên, hoặc mới ra trường nhưng chưa có việc làm.

Khi cần chị Hoa sẽ gọi điện cho họ để lấy “giống” bất cứ lúc nào khách cần. Đặc biệt, họ đều chấp nhận việc bơm “nóng”, nghĩa là sẵn sàng quan hệ tình dục với khách hàng để họ đậu thai. Tuy nhiên, thi thoảng mới có người đề nghị phương án này, còn lại họ chỉ mua giống và bơm gián tiếp qua thiết bị.

Một điều nguy hiểm là đây không phải là lần đầu tiên Trung đi bán giống mà là lần thứ… 7 rồi. Lần nào cũng thành công. Nghĩa là, tất tật Trung đã có 6 đứa con sinh học mà cậu ta không hề biết mặt. Trời ạ! Nói dại mồm, nếu sau này, chúng gặp nhau và lấy nhau thì sẽ ra sao.

Hiện nay, những người vô sinh, hiếm muộn ngày càng tăng. Việc hiến tinh trùng đã được pháp luật công nhận, nhưng vì tiền mà việc làm nhân đạo ấy đã biến thành những hành vi mua bán trắng trợn như ngoài chợ. Lên mạng, chỉ cần vài cú click chuột sẽ tìm thấy hàng ngàn thông tin rao bán “con giống”.

“Em 23 tuổi, sinh viên năm cuối, do thiếu tiền đóng học phí nên không được thi tốt nghiệp. Nếu anh, chị cần tinh trùng có thể liên lạc theo số điện thoại... Em cao to, đẹp trai, không bệnh tật. Em không bán giá cao mà chỉ cần tiền để đóng học phí”, trunganh...@yahoo.com.

“Tôi cần bán tinh trùng gấp, thú thật chuyện này chẳng hay ho gì nhưng do hoàn cảnh, bố mẹ già yếu, ngoài giờ đi học tôi còn phải làm thêm nhưng không đủ trang trải nuôi em ở tỉnh lẻ...”, ngocquy...@gmail.com... Sau khi chọn lựa vài chục e-mail và số điện thoại của những người rao bán tinh trùng trên mạng, chúng tôi liên lạc và chờ đợi...

Tôi đã liên lạc với những người như thế này và biết rằng, họ tồn tại thật và việc họ sẵn sàng bán “con giống” là thật.

“Ngân hàng” quá thiếu

Nguyên nhân để chợ “con giống” hoạt động rầm rộ, tràn lan như hiện nay là do nguồn cung cấp “giống” trong các bệnh viện vô cùng khan hiếm. Nguồn này phụ thuộc hoàn toàn vào lượng người tình nguyện hiến tặng.

Trong khi đó, tâm lý người Việt chưa hề sẵn sàng cho việc này. Thực tế, những người “dũng cảm” hiến tặng “con giống”, trứng thường phải giấu người thân vì rất khó nhận được sự đồng tình. Bởi không như hiến máu và hiến nội tạng để cứu chữa người bệnh, hiến tinh trùng và trứng là tạo cơ hội cho ra đời một con người.

Bác sĩ Tô Minh Hương, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội cho biết: “Hiện nay, ở Việt Nam tỉ lệ trường hợp vô sinh do nam giới khá cao (chiếm 36%). Trong khi người hiến tinh trùng thì rất ít. Chính vì thế, 1 tháng có khoảng 100 trường hợp vô sinh đến viện thì chỉ khoảng 10 người tìm được người hiến tinh trùng. Đây là cơ hội cho việc mua bán tinh trùng bên ngoài phát triển, bởi người cần thì nhiều, người hiến thì ít”.

Thâm nhập chợ “con giống người” quái đản ở thủ đô
Chân dung cò "con giống" tên Hoa.

Bác sĩ Hương cho biết thêm, ở Việt Nam hiện nay, bệnh viện không có nguồn hiến “con giống”. Bệnh viện cũng không giới thiệu người cho “giống” mà tự bệnh nhân phải tìm người cho. Thực tế, có rất nhiều bệnh nhân sau khi tìm được người hiến “con giống” rồi, khi duyệt hồ sơ thì người hiến lại “sợ quá trốn mất”.

Hiện nay cả nước có gần 20 trung tâm hỗ trợ sinh sản và nhiều nơi đã xây dựng ngân hàng lưu giữ tinh trùng để giúp các cặp vợ chồng chữa vô sinh mà chồng không có “con giống”. Thế nhưng các ngân hàng này luôn ở trong tình trạng khan hiếm, cầu luôn vượt cung hàng trăm lần vì không có người hiến tặng.

Tại Trung tâm Công nghệ phôi, Học viện Quân y 103, mỗi năm có vài trăm người là các cặp vợ chồng hiếm muộn do chồng, hoặc phụ nữ muốn làm mẹ đơn thân đến xin tinh trùng để thụ tinh. Để có nguồn “con giống”, trung tâm phải vận động người hiến cung cấp cho bệnh nhân nhưng không phải lúc nào ngân hàng này cũng có sẵn nguồn.

Tương tự, tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương, Bệnh viện Từ Dũ, Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội… ngân hàng “con giống” cũng thiếu trầm trọng, luôn có hàng trăm hồ sơ xếp hàng chờ. Việc tìm nguồn trứng cũng khan hiếm không kém vì các bệnh viện không có nguồn trứng hiến, mà do người có nhu cầu tự tìm. Việc khan hiếm này cũng là tình trạng chung của nhiều nước, không riêng Việt Nam.

Nguồn cung cấp “con giống” cho các ngân hàng nói trên là những người tự nguyện hiến (chỉ chiếm khoảng 1-2% trong tổng số người cho), theo nguyên tắc bí mật, tự nguyện, vô danh. Vì lý do tế nhị, các trung tâm hỗ trợ sinh sản, bệnh viện không thể phát động phong trào hiến “con giống” hay hiến trứng nhân đạo rầm rộ như hiến máu hay hiến các bộ phận khác. Thế nên kho lưu trữ “con giống” tại các cơ sở này thường không đáp ứng được nhu cầu.

Còn ở Học viện Quân y, Trung tâm Công nghệ Mô phôi đã bước đầu thu được một số mẫu “con giống” vô danh nhờ biện pháp tuyên truyền trực tiếp. Giáo sư Trần Văn Hanh, người phụ trách trung tâm cho biết, đối với công tác xin hiến “con giống”, phải sử dụng biện pháp truyền khẩu trực tiếp, vừa kín đáo, tế nhị, vừa đầy đủ thông tin và có tính thuyết phục cao. Tuy nhiên, với phương pháp này, tuyên truyền viên phải làm việc với từng người nên hiệu quả không đáng kể.

Việc hiến “con giống” hay trứng được coi là một việc làm nhân đạo, đem lại niềm vui cho nhiều cặp vợ chồng hiếm muộn. Nhưng hiện đầu vào rất ít, nhất là nguồn trứng – tinh trùng hiến tự nguyện, không có ràng buộc kinh tế. Chính điều này dẫn đến thị trường “đen” hoạt động khá sôi động và không lường được hậu quả.

Trên thực tế, việc hiến, cho tặng tinh trùng và trứng người không còn xa lạ và đã được luật định. Theo Nghị định về sinh con theo phương pháp khoa học, quy định người hiến là người đã có con, chỉ được hiến một lần, miễn phí… để đảm bảo những rắc rối có thể xảy ra sau này.

Luật quy định đứa trẻ sinh ra từ nguồn trứng và “con giống” được hiến hay cho tặng sẽ là con của người mang thai chứ không phải của người hiến hay cho trứng và tinh trùng, đứa trẻ sinh ra cũng không có quyền đòi thừa kế đối với người cho trứng hay “con giống”.

Người nhận noãn hay “con giống” không tìm hiểu về tên, tuổi, địa chỉ và hình ảnh của người hiến. Cả bên hiến, cho và bên nhận tinh trùng, trứng đều phải thống nhất với nhau điều này trước khi tiến hành mọi thủ tục để đảm bảo tính bí mật, hợp pháp và tránh xảy ra tranh chấp quyền nuôi con và thừa kế sau này.

Việc hiến hay cho, tặng trứng, tinh trùng hoàn toàn là việc làm mang ý nghĩa nhân đạo. Nhưng do nhu cầu của người muốn có trứng, “con giống” quá cao, trong khi “ngân hàng” của các bệnh viện thì lại thiếu nên dẫn đến việc mua bán “con giống”, trứng chui, không tuân thủ đúng các quy định của pháp luật. Chính điều này đã biến một hành động nhân đạo thành phạm luật và tiềm ẩn nhiều hậu quả cho xã hội...

Luật Hiến, ghép mô, tạng cấm tuyệt đối việc mua bán “con giống”, trứng người, bởi đây không phải là một thứ hàng hóa. Luật thừa nhận việc hiến tặng, xin cho và bên nhận sẽ thanh toán mọi chi phí chứ tuyệt đối không được mua bán. Hai bên cho, nhận này cũng phải có hồ sơ xin cho và xin nhận hợp pháp.

Thế nhưng, trên thực tế việc mua bán bất hợp pháp này vẫn diễn ra và rất hiếm bị phát hiện vì việc này thường hết sức bí mật và luôn được hợp thức hóa. Một khi đã hình thành thị trường mua bán “con giống”, thiết nghĩ các cơ quan chức năng cũng cần xem xét sớm đưa việc trao đổi, mua bán vào khung luật, được sự quản lý chặt chẽ của ngành y tế.
 Theo quy định của pháp luật thì mỗi người chỉ hiến tinh trùng một lần với lý lịch được kiểm tra rõ ràng để tránh nguy cơ hôn nhân cận huyết, ảnh hưởng đến giống nòi. Ngoài ra, người hiến tinh trùng phải đảm bảo các yêu cầu về sức khỏe (không có bệnh về di truyền, truyền nhiễm), có trí tuệ tốt, ba đời gần đây không có người thân ruột thịt mắc bệnh di truyền và dưới 35 tuổi. Các mẫu tinh trùng sẽ được đánh mã số, kèm theo các thông số của người cho (không ghi tên) như chiều cao, cân nặng, trình độ... giúp người xin tinh trùng chọn được mẫu phù hợp nhất. Tương tự, với người hiến trứng cũng chỉ được hiến một lần.

Những đoạn kết bi thảm của đời gái bán dâm

Cũng một đời người, cũng một thời kẻ đón người đưa nhưng chuỗi ngày vui nối tiếp ấy dường như rất ngắn. Ngắn đến nỗi muốn tận tay đưa điều thuốc lá để rít một hơi cũng không còn thời gian nữa...

Giá như ngày đó họ chọn con đường khác, giá như họ không sớm lạc bước vào chốn ngập ngụa phấn son, bán mua chớp nhoáng thì có lẽ mọi chuyện đã khác….

Một buổi chiều muộn cuối tháng 8 cạnh ga Giáp Bát người đi đường bắt gặp một cô gái nằm thoi thóp thở ở góc đường. Ai đi xe qua cũng chỉ liếc nhìn, đi bộ qua cũng chỉ liếc nhìn không dám tới gần.

Ánh mắt cô gái lờ nhờ, trắng nhạt cố vươn cổ nhìn đoàn xe, nhìn dòng người chạy qua mà bất lực. Một nhóm người là cánh xe ôm đứng chỉ trỏ, bàn tán bảo cô ta là gái bán dâm đã có HIV.

Những người dân sống quanh đây đã quá quen mặt cô gái ấy. Bởi cô ta là "công dân" ở con đường Giải Phóng đã gần chục năm trời.

Thời trẻ, tức chỉ cách đó vài năm nghe nói cô gái đó là nữ tiếp viên đắt giá của một quán karaoke. Nhưng không hiểu vì lý do gì cô bỗng ra "họp chợ" ở đường. Ai cũng biết cô ta nghiện nặng và bán dâm lâu năm nhưng cái kết cục bi thảm thế này thì ít người biết được.

Những đoạn kết bi thảm của đời gái bán dâm
Gái bán dâm bị bắt giữ

Được một xe ôm "chỉ điểm" tôi mới tìm ra được nơi "trú ngụ" của cô gái ấy cùng các đồng nghiệp trong một khu trọ ở đường Định Công. Đến nơi thì bà chủ nhà ngoa ngoắt: "Mấy con đĩ ấy à. Nó bị AIDS sắp chết, cho nó ở thì rước hoạ vào thân chứ báu bở gì. Tôi đuổi sạch rồi, nợ mấy tháng tiền phòng chưa trả nhưng vẫn đuổi không thì nó chôn thây ở đây mất".

Lục lọi một tá hồ sơ của công an phường, tôi mới tìm ra danh tính của cô gái đó. Nguyễn Thị T. sinh năm 1987, quê ở Hoằng Hóa - Thanh Hóa, là "cựu" gái bán dâm, có thâm niên nghiện ma tuý.

T. đã nhiều lần bị công an "vợt" đi trại nhưng năm lần bảy lượt vẫn chứng nào tật ấy, cứ ra trại lại về "bám địa bàn" để bắt khách mua dâm. Khách của T. là những lao động cơ bắp trong các khu đô thị đang thi công dang dở. Và, đặc biệt là có cả các sinh viên trẻ muốn "thực tập" để vào đời.

Tối tối, vài ba cô gái ăn mặc hở hang, mát mẻ, son phấn lòe loẹt lại đứng tràn xuống đường để… tiếp thị. Có một thời gian, người ta thấy T. thường đi ăn sáng với một người đàn ông trạc tuổi 30.

Tưởng T. đã tìm được một "Mạnh Thường Quân" kéo cô ra khỏi vũng bùn lầy. Nào ngờ, nửa năm chung chạ thì gã lăn đùng ra chết. Thấy bảo gã nghiện và chết vì sốc thuốc. Không lâu sau thấy T.cũng đã nghiện lòi và bán dâm là để phục vụ nhu cầu tất yếu.

Không hiểu sao thân xác tiều tuỵ, dặt dẹo như thế mà T. vẫn "câu" được khách. Trừ ngày giông bão ra thì ít khi T. về nhà mà tay trắng. Vốn dĩ khi trẻ T. đã xinh đẹp, nhìn cái ảnh trong hồ sơ lưu lúc còn đôi mươi trông T cũng hút hồn lắm. Nhưng đó là khi cô còn là tiếp viên đắt giá còn khi quá đát đứng đường không hiểu cô hút khách bằng cái gì?.

Những đoạn kết bi thảm của đời gái bán dâm

Đường về rộng mở nếu họ quyết tâm hướng thiện

Tôi trở lại xó đường gần ga để tìm T. thì bà hàng nước bảo: "Nó chết rồi còn đâu. Người ta mang xác đi ngay từ tối hôm đấy rồi. Khổ, mấy hôm trước cũng có người phụ nữ ở Thanh Hoá ra hỏi tung tích. Khi nghe chết rồi thì mếu máo, sụt sịt tôi đoán chắc là người nhà…".

Bà bán nước còn kể thêm: "Lúc sắp chết, một anh xe ôm thấy cô ta vẫy tay cầu khẩn xin một hơi thuốc lá. Nhưng khi điếu thuốc chưa đưa được vào miệng thì nó đã tắt thở rồi".

Tôi đã gặp rất nhiều cô gái lầm đường lạc lối phải vào Trung tâm Giáo dục Lao động số 2 để phục thiện. Trong số ấy, có một phụ nữ từng là hoa khôi của một trường đại học và đạt giải 3 trong một cuộc thi sắc đẹp ở Quảng Ninh.

Số phận của mỹ nữ này nghe kể thật nghiệt ngã khi qua hai lần đò đều vướng phải chồng nghiện. Chán nản, cô sống vá víu rồi cũng bị ma tuý kéo đi khi nào không hay.

Mấy năm liền bán "vốn tự có" để nuôi thân và một "con tàu" há mồm đói thuốc, khi vào trung tâm cô không khác gì một cô hồn thân tàn ma dại.

Vào trung tâm cô mới phát hiện ra mình bị AIDS. Thời gian đó, trừ những lúc vật thuốc còn lúc nào cô cũng lặng lẽ không giao lưu trò chuyện với ai. Căn bệnh khiến cô ngày một suy kiệt cho đến khi được chuyển xuống điều trị ở cầu Bươu - Thanh Trì thì thông tin về cô cũng đứt đoạn.

Bất ngờ, mấy tháng trước tôi nghe một đồng chí công an Hà Nội nhắc đến tên cô. Hỏi ra mới biết cô liên tục "đào tẩu" khỏi viện để đi bán dâm dù biết mình đã gần đất xa trời.

Tôi cảm giác choáng váng vì cứ nghĩ đến căn bệnh AIDS đã chạy khắp các thớ thịt đường gân kia lại tiếp tục gây ra tội lỗi nữa. Tôi xin địa chỉ những điểm mà cô thường lai vãng bán dâm thuộc quận Long Biên nhưng tìm mấy đêm liền cũng không thấy tăm hơi.

Tôi không tin rằng cô quay lại con đường cũ. Tại Trung tâm giáo dục tôi đã từng nghe cô hát, nghe cô tâm sự là hối hận và từ giờ đến lúc chết phải sống sao cho "sạch".

Tôi hỏi lại đồng chí công an nhưng anh vẫn khăng khăng khẳng định đó là cô hoa khôi ấy. Chính tay anh đã nhiều lần bắt cô ta khi đang "họp chợ" ở gầm cầu Long Biên. Nhưng lần cuối cùng thì anh và đồng đội không thể bắt bởi cô ta quá yếu rồi. Chỉ số miễn dịch của cô đã ở mức báo động đỏ nên không thể áp dụng biện pháp cưỡng chế hành chính.

Chắc đến giờ này cô ta cũng chết ở đâu đó mà không ai hay biết. Tôi nghe anh nói mà xót xa.

Những cô gái bán dâm nhiễm HIV khi hấp hối là một kết cục bi thảm nhất mà bước chân vào "nghề" không ai nghĩ đến. Khi đương sắc họ thả sức "bán xuôi nuôi ngược", thả sức tung tẩy, sa đọa bởi kiếm tiền quá dễ. Nhưng cái nghề "nằm ngửa nằm nghiêng" mà họ tự chọn ấy tương lai thật buốt xót.

Các đồng chí công an ở Đội trật tự xã hội - Công an Hà Nội kể, có cô gái bán dâm nhiễm HIV chết ở đường, quê Thái Bình. Khi liên hệ về gia đình lên nhận xác thì họ bảo không có đứa con nào chết đường chết chợ. Thậm chí, họ nói những câu cay nghiệt rằng, nó chết cũng chẳng liên quan gì đến chúng tôi. Tất cả những trường hợp ấy giờ đều là những hộp tro cốt lạnh ngắt nằm lẻ loi trong nghĩa trang Văn Điển.

Ánh mắt cuối đời của những cô gái bán dâm thật thảm hại. Nó cứ khiến tôi ám ảnh và cảm giác trách móc. Nó cứ xoáy sâu vào người khác mà van nài, cầu khẩn rằng: Tôi không muốn chết, tôi muốn sống, tôi muốn lưu lại ở trần gian thêm nữa. Tôi sẽ làm lại từ đầu, sẽ sám hối… nhưng tất cả đều quá muộn màng. Họ đã có cơ hội, không phải chỉ một lần nhưng họ đều từ chối nó và giờ họ phải chấp nhận kết cục.

Phần lớn cuối đời họ đều chết vì AIDS và ma tuý tàn phá. Ma tuý là thứ thuốc "tăng lực" thần kỳ để họ có sức bán phấn buôn hương nhưng cũng là cái chết được dự báo trước.

Tôi không mơ mộng rằng khi đọc được những dòng này cả thảy chục ngàn cô gái đang quay cuồng, sa đoạ kia sẽ suy nghĩ mà hướng thiện, nhưng tôi biết xã hội vẫn rộng lượng dành cho họ một lối về…